| Cảm xúc một thời | | Home | Thành viên | Nhật ký | Album | Clb | Diễn Đàn | |
|
Trò chuyện cùng nhau về những suy tư của lứa tuổi học trò... Lê Việt Anh : Tâm sự cùng nhau Thời gian – con người – thiên nhiên, những gì tôi đang suy nghĩ có lẽ rằng ở một khía cạnh nào đó tôi cảm thấy như tôi đồng cảm với Xuân Diệu. Đối với bản thân tôi, hạnh phúc nhất của cuộc đời là sống và hạnh phúc. Tôi sợ vết xe của thời gian, cuộc sống ấy đang đi vào sung mãn thế nhưng cũng là kéo dần ta khỏi đời người. Ngày hôm nay có lẽ rằng tôi đang hạnh phúc, thế nhưng ngày mai nào ai có thể biết được, tôi sự rằng khuôn mặt ấy, nụ cười ấy sẽ rời xa tôi. Tôi ngồi giữa 42 con người được sẻ chia với nhau những mật ngọt của tuổi thanh xuân, được cười được khóc, được học được chơi và cũng có thể chỉ là cãi nhau với bạn. Thế nhưng rồi thì 1 ngày không xa nữa, chúng ta sẽ xa nhau, tôi sợ rằng kỷ niệm ấy sẽ mất trong kí ức chúng ta. Không biết ngày mai cuộc đời của chúng ta sẽ rẽ ở ngã đường nào: hạnh phúc - đắng cay - … mọi cái đều đang ở phía trước mặt. Có thể rằng mai này tôi sẽ hạnh phúc, có thể thành công trong sự nghiệp, hạnh phúc trong tình yêu, gia đình (dĩ nhiên là theo quan niệm riêng của tôi); rồi thì cũng có thể tôi sẽ trải qua những ngày tháng đẹp của cuộc đời nhưng mà hạnh phúc nhất mà cũng đầy nhiệt huyết, sốc nổi pha chút liều lĩng bồng bột của tuổi trẻ là đời học sinh của tôi, có lẽ rằng mới chỉ là sự bắt đầu thế nhưng hạnh phúc cũng như đau buồn, tất cả mọi việc đều được cái đầu lúc nào cũng rừng rực nhựa sống ấy tiếp đón với những tình cảm thất khác biệt.
Hoàng Trường Manh : Gửi thầy Có một khoảng trời trong lớp học sáng nay, len vào tâm hồn mỗi đứa. Lời thầy giảng ấm tình chan chứa, thoang thoảng hiện về quá khứ xa xăm… Có một thời cuộc sống quá tối tăm. Kiếp đời đau đến ngẩn ngơ trên từng khuôn mặt tượng. Những băn khoăn xoáy chìm trong tâm tưởng, nghẹn ngào như tiếng mưa thu… Cảm xúc đong đầy lòng nhân ái Nguyễn Du. Câu thơ Kiều vẫn ngọt ngào muôn thuở. “Gió lạnh đầu mùa” làm xôn xao nỗi nhớ, thấm đẫm tình người trong lời giảng yêu thương. Bài học còn dài, giọt - nắng - khẽ - đu đưa, và thầy vẫn nghiêm hiền trên bục giảng. Vẫn say sưa - niềm yêu chẳng bao giời vơi cạn. Dạy em biết yêu hơn cuộc sống của hôm nay. Dạy em vững tin trên mọi bước đường dài… Chút lãng mạn cho em ghi vào trang vở. Để mai sau, bước vào đời bỡ ngỡ, em đã có bên mình niềm tin của thầy và bài cũ – hành trang. “Tình cảm chân thành, gửi gắm tới các thành viên và tập thể các thầy cô giáo của chi đoàn 10 – 11 – 12 T1”
Thạch Thị Ninh
:
Đoàn kết Mới ngày nào bước chân vào cấp 3, trường Ptth Lam Sơn – ngôi trường mơ ước. Chúng tôi đến với nhau từ khắp nơi trong tỉnh: đưa miền núi, đứa miền biển, đứa lại thành phố chính cống. Tập thể lớp mà mới gặp bạn phải ngạc nhiên lắm: đứa phát âm chuẩn như dân Hà Nội chính cống, đứa lại lơ lớ giọng dân chài, pha vị mằn mặn, nhọc nhằn lam lũ của muối. Tập thể ấy đã đoàn kết bên nhau và chúng tôi đã qua rồi những năm với bao bỡ ngỡ ban đầu. Mùa thu lại tới - thu về mang bao háo hức, vui mừng. Giờ đây bên mái trường thên thương, ta lại nhớ tới những ngày tháng đã qua: một chút vui, buồn, giận hờn vô cớ của tuổi học trò và tự nhủ sẽ chẳng bao giờ để tuột nó khỏi tay. Xuân Diệu từng nói: “Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua … Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật Không cho dài thời trẻ của nhân gian.” Vậy còn chần chừ gì nữa mà chúng ta không sống hết mình: “Gần nhau đây ai biết tự đời nào Xa nhau nữa ai đoán ngày tao ngộ” Tôi và bạn, 2 người đã quen nhau vậy sao không thân nhau nhỉ? Tuổi học trò vui tươi lắm chứ, đáng nhớ lắm chứ. Một chút nắng mùa hạ trong mắt 1 cô bé vô tư cũng thành cầu vồng bảy sắc thắp sáng ngọn lửa tuổi trẻ trong lòng. Một chút mây lạc lối cũng khiến 1 cậu học trò đa cảm trở nên trầm lắng suy tư về cuộc đời… Một chút gì nữa nhỉ, nếu không phải vị ngọt đáng nhớ của tình cảm bạn bè. Bạn bè là gì nếu không là sự sát cánh yêu thương, quả cóc chia đôi, miếng dưa xẻ nửa, bài kiểm tra chép vội cuối giờ, bao che cho nhau những tội vặt học trò, những lần điểm kém an ủi nhau bằng những điệu cười khúc khích, cũng trốn mẹ ngồi quán chè lê la sau buổi học, cùng đỡ nhau hái vội chùm hoa sữa đầu mùa, cùng chia sẻ chuý bí mật thầm kín, cùng gì nữa trong hành trang vào đời? Thời gian cứ vun vút trôi đi, chúng ta chẳng thể níu nổi nữa rồi. Mau lên bạn ơi, sống vì nhau bạn sẽ thấy thời gian của mình có ý nghĩa!
|
|