| Nhật kư lớp - kỷ niệm về những tháng ngày đă qua |
|---|
|
|
|
|
|
|
|
|
Romeo và Juliet Buổi học văn hôm ấy sôi nổi và hấp dẫn hơn mọi ngày. Phải thú thật, cô giáo giảng cũng “ph́ng phường”, nhưng khoái nhất là phần phân vai, v́ chúng tôi học “Romeo và Juliet”. “Ai là Romeo” – cô giáo gơ thước xuống bàn để chấn an dư luật. Bọn con trai nhao nhao: “em, em…” Nhưng to hơn cả, quyết là Romeo hơn cả là chàng “B́nh cao đại ngố”. Chàng Romeo này xem ra “quyết tử cho Romeo quyết sinh đây”. B́nh cao trườn người qua Thắng “nghiện” (bọn con gái gọi quen là c̣ súng), cánh tay dài lêu nghêu tí chạm vào đầu “Thành sếu” bàn đầu. Sau một hồi chiến đấu với các Romeo khác, B́nh ta đă thắng cuộc, cả lớp dường như nín thở xem Juliet là ai. “Thưa cô em là Juliet”, c̣ súng giơ tay tự tin. Chao ôi! Nh́n cậu ta ḱa! Juliet đấy (cả lớp nhao nhao). Mặc những lời thị phi ghen ghét, “c̣ súng” vẫn quyết tâm vào vai Juliet. Nhưng tất nhiên là Romeo đâu có đồng ư, Juliet của anh ta đang ngồi kia trong số 8 đứa con gái yếu ớt kia ḱa (khoẻ như voi ấy). Bị mọi người phản đối, “c̣ súng” chỉ c̣n cách ngậm ngùi nuối tiếc “nh́n người yêu đón cô dâu qua sông”. Bính cáo chọn Juliet Hằng. “Hằng, Hằng nào, có những 2 Hằng”. Hằng nào đây. “Hoàng Hằng”. “Úi chà”. Xuân ta ngạc nhiên rơ ràng. C̣n chị Hằng Juliet nhà ta th́ mặt mũi đỏ hơn quả cà chua sắp…rụng. Juliet đứng lên, cỏ lớp hoan hô nổ trời. Có tiếng bàn tán: “Thằng B́nh cáo nh́n thế mà đâu có ngố, khôn hơn ḿnh là cái chắc!”. Mượn lời Romeo để tỏ t́nh với Juliet Hằng. Khôn quá! Khôn quá! Từ hôm đó trở đi, cả lớp ṭ ṃ hơn hẳn, suốt ngày để ư, soi mói xem Romeo và Juliet dạo này thế nào. Măi mà chẳng thấy động tĩnh ǵ nên dư luận cũng tạm lắn xuống. Những đứa đi ŕnh ṃ lúc này lại mới đang có vấn đề lớn.
|
|
|