| Nhật kư lớp - kỷ niệm về những tháng ngày đă qua |
|---|
|
|
|
|
|
|
|
|
Chàng
“xù”
Lại một sự kiện
sắp xảy ra, lại một bữa những cỗ
máy lớp 11T1 tha hồ tra dầu mỡ, hôm nay đặc
biệt hơn mọi lần, chẳng biết “minh
chủ” Giang hay Hưng phệ nghĩ ra nhưng
tốt chứ sao; nào là: bỏng ngô, ômai, bánh
qui…ngon không nào. Bọn con gái lớp th́ rỏ v́ thèm
ômai, trời đất cả buổi học trôi qua
trong tḥm thèm.
Oà! Cuối cùng đă đến,
42 đôi mắt ṭ ṃ hướng về cuối
lớp nơi Hưng phệ đang rủng rẻng
mấy túi ômai, sánh vai cùng nàng Xuân cũng lủng
lẳng mấy bịch kẹo.
“Nhanh lên” cả lũ la toáng
lên v́ sót ruột. “Bí thở” lại c̣n thử ḷng
kiên tŕ cố t́nh đi chậm như sên, lượn
lờ và đổ bộ đầu tiên xuống 2 bàn
đầu. Đang vui vẻ th́ bỗng Cường lên
tiếng: “Ngừng! Ngừng lại! Chúng ta tổ
chức sinh nhất trước”. Lập tức 42
cỗ máy dừng hoạt động dây chuyền
lắng nghe.
Đầu tiên là màn bốc
thăn xem ai sẽ là người may mắn có vinh
dự tặng quà cho cháng “xù” của lớp.
“Trời đất! không phải tui”, lập
tức cả 8 ả mái mẹ la lên. Ai mà ác thế;
BTC lại làm ăn bậy bạ rồi, đáng
cắt tiền lương quá! Lần thứ 2 bốc
thăm, đứa nào đứa nất hồi
hộp, lo lắng và…”nữ hoàng” của chiều
nay: Thảo Lan. Chàng “xù” ngượng chín mặt bước
tứng bước chậm chạp lên bục
giảng (chắc kéo dài thời gian đây mà, lại
có ư đồ chi đây). Đón nhận quà và
cậu ta cảm ơn rối rít khiến bọn tôi xót
ruột quá (bánh chưa ăn mà! Mỡ để
miệng mèo ai mà chịu nổi). Lần này không c̣n là tṛ: “Nếu…th́” nữa mà là tṛ đoán quà trong hộp. Giang c̣i lên sân khấu cầm chiếc hộp to cỡ con cóc lên giơ trước lớp: “Đố các bạn cái ǵ trong này. Phần thưởng là thứ trong này luôn”. Chà chà! Cứ tưởng không có ai tham gia v́ nhỡ tên Giang c̣i kia giở tṛ giơ cái hộp trống trơn th́ sao. Vậy mà…toàn những kẻ ṭ ṃ vô lư do, một rừng tay mọc lên. Duy ta đánh hơi (giống như dog ấy) xem có mùi ǵ không? Vô ích, chẳng có mùi ǵ sất. Thắng “nghiện” quả quyết: trong hộp có ômai, nhưng chàng ta quên mất số lượng. Hưng phệ bắt đầu lên tiếng: “Ômai! Ômai!”. Cường th́ cương quyết: “Bỏng ngô!”. Thắng “nghiện” và phệ tranh nhau câu trả lời, Giang c̣i bực tức: Thôi!!!… Trời ơi, bao nhiêu câu trả lời, Giang c̣i quay cuồng méo mó mặt mày và quyết định mở đáp án ra…tḥ ḷ 1 viên ômai. Lập tức một tiếng động long trời lở đất vang lên, Hưng phệ đang tức tối: “Tui trả lời đúng! Vô lư! Bất công!”. Ngay lập tức, Giang c̣i căi lại: “Nhưng ông không nói số lượng, ai mà biết được”. Cuộc tranh luận diễn ra vô thời hạn mất! Ôi trời! May quá xếp Thạch bảo vệ đă lên, chưa có bao giờ thấy xếp đáng yêu đến thế. Nội chiến kết thúc, Giang c̣i ra về với nỗi lo sợ lẫn niềm vui chiến thắng, c̣n bí thở th́ thật sự cần thuốc trợ tim, cụ ra về mà ḷng vẫn ấm ức không nguôi. May quá! Hắn ta vẫn c̣n nở nụ cười tươi như “congau” ấy (“con gấu” ấy mà). |
|
|