| Nhật kư lớp - kỷ niệm về những tháng ngày đă qua |
|---|
|
|
|
|
|
|
|
|
Trọng’s
birthday Có
một ngày cách đây 16 năm, có một thằng bé
đă “hé mắt” nh́n lên “mái nhà” lần đầu
tiên. Ngày tháng bú tí mẹ dần qua, thằng nhóc
dạo ấy bây giờ đă trở thành một
thanh niên cường tráng, phong độ, đẹp
“chai”, mang tên Mai Văn Trọng. Vẫn
biết sinh nhật Trọng là 12 - 6, nhưng cả
lớp vẫn quyết định hôm nay sẽ tổ
chức sinh nhật cho chàng. Bởi v́ ai cũng
muốn làm một điều ǵ đó, ai cũng
muốn được vui vẻ một hôm nữa sau
cái ngày 19 - 10 (cười đến khan cả
tiếng). Một
buổi sáng đầu tuần “ph́nh phường”
như bao buổi sáng khác. Tuy nhiên, hôm nay trường
ḿnh lại có vấn đề bắt học sinh nghe
“giảng h́nh”. Mà có lọt lỗ tai được
mô chứ đâu, đứa nào ngồi dưới cũng
làm việc riêng, nói chuyện với nhau là chính.
Rồi cũng qua cái buổi giảng đạo đáng
nguyền rủa ấy, mọi họat động náo
nhiệt của lớp T1 lại bắt đầu. Mới
vào tiết 2, tiết 3, ban tổ chức sinh nhật
chiều nay đă bắt đầu “khởi động
loa phát thanh”. Mọi công việc cho chiều nay đă
được chuẩn bị xong, chỉ c̣n chờ
đến chiều là “start”. Nhưng có một
việc hơi lơ tơ mơ xảy ra (trong tương
lai gần) nằm ngoài dự kiến của ban tổ
chức. Đó là nhân vật chính của chúng ta
chiều nay nổi cơn điên sau khi nghe chiều nay
sẽ tổ chức sinh nhật cho hắn, hắn nói
là sẽ không đi bởi lẽ v́ đây không
phải là sinh nhật của hắn (thế mới
khổ cho BTC). Sau
khi nghe lời khuyên bảo của bạn bè xung quanh,
nghe lời doạ nạp của lăo phệ, tưởng
rằng Trọng ta sẽ “tu chí” nghe theo. Nào ngờ
hắn ta vẫn “ương bướng”, không
chịu thay đổi quyết định. Nghe vậy
monitor Giang c̣i tức quá liền nói: Trọng
không đi, chúng ta sẽ vẫn tổ chức b́nh thường
như kế hoạch đă đặt ra. Hắn không
đi th́ mất quyền lợi – Hưng phệ thêm
vào. Nghe
vậy Trọng vẫn nhe răng ra mà cười
(chắc hắn ta đang nghĩ đến mấy cái
suất bánh kẹo của ḿnh chiều nay). Giờ
học buổi sáng như bao giờ học khác, Cường
ta lại lôi truyện Conan31 mới t́nh ra đọc.
Nhưng chưa được trang nào th́ Trọng “đánh
hơi” thấy liền nói: Cường
ơi, mi đưa tau mượn quyển truyện,
chiều nay tau mang trả (chiều nay hắn đi
học để dự sinh nhật và nhận quà). Cường
cười “méo mặt” chẳng biết làm ǵ,
đành phải vui vẻ chấp nhận “sự
thật phũ phàng” mặc dù trong ḷng th́ đau xót. Một
buổi chiều vẫn như những buổi
chiều khác, gió hiu hiu thổi nhẹ (giá mà không
phải đi học, ở nhà ngủ th́ tuyệt cú
mèo), Trọng đi học, BTC thở phào nhẹ nhơm. Cả
lớp đến, đứa nào cũng chú ư tới
góc lớp - nơi đang chứa những “vật
thể lạ”. Rút kinh nghiệm lần trước,
khi khu căn cứ lương thực bị “đạo
tặc bắn phá”, lần này Sơn móm được
giao nhiêm vụ canh giữ “vùng trời” cẩn
thận, không cho kẻ địch xâm phạm. Với
sự bảo vệ nghiêm ngặt như vậy,
mấy tên đạo tặc bàn trên ấm ức không
làm ǵ được. Nhưng ngồi học măi cũng
buồn, bên cạnh lại là cái túi “bỏng ngô”
- một khu căn cứ quân sự đang toả mùi
thơm quyễn rũ. Thế là Sơn móm mở
cửa căn cứ, lấy lương thực cho bàn
nó ăn, trong khi miệng vẫn nghiêm cấm, bảo
vệ “khu căn cứ”. Đầu
tiên, Hưng phệ bỗng thấy đói và
“bức xúc”, liền bảo bên kia tiếp cho
hắn ít “đạn”. Cũng hơi bất
ngờ, trong giờ học toán mà lăo phệ cũng dám
ăn quà (có lẽ chũa trời mặc quần
đùi). Hoá ra không phải, lăo lấy bỏng ngô gói
rất cẩn thận vào giấy để “đút
lót” Huyền Anh giữa quần chúng (tội này
phải đưa ra ánh sáng công lư để xử) và
nhờ nàng ta ghi hộ bài. Tội nhác ghi bài lại càng
xử nặng hơn, chỉ tội nghiệp mấy
“bà chằn”, một lúc phải ghi đến 2,3
quyển vở. Đáng hoan nghêng các bạn gái, cho
một tràng vỗ “chân” khen bạn nào. Vậy
là Chúa trời vẫn được mặc quần dài.
Sau hai vụ khủng bố ấy, bọn “đạo
tặc” đă nhằm lúc bảo vệ lơi
lỏng, xâm phạm lănh thổ và công đi ít “tù
binh”. Bọn con cháu Bilađen này gồm có Tiến mèo,
Việt Anh, Khánh béo… đều là những trùm
khủng bố nổi tiếng (ăn tham). Kết
quả, khu căn cứ bị tổn thất nặng
nề, mất gần 1/100 số “quân lính”. Đă
thế bọn khủng bố này c̣n dùng số quân này
để đánh nhau, tấn công các bạn gái “đảm
đang” đang ghi bài “hùng hục”. Lại thêm
một tội đáng sống nữa. Chuyện
trong giờ học là vậy, sôi nổi hào hứng,
nhưng giờ ra chơi đối với lớp T1
lại càng lắm chuyện hơn. Đầu tiên,
vừa ra chơi được một lúc, đang nói
chuyện ngoài hành lang, từ đâu lăo phệ nhà ta
hớt hải chạy đến và loan tin - một cái
tin gây chấn động “địa bàn” T1. Lăo ta
nói rằng, ngoài kia có tin đồn, tin đồn…
(các bạn hết sức b́nh tĩnh, uống
thuốc trợ tim mau) rằng: “Thuư Lan lớp ḿnh có
vấn đề với lớp trưởng Giang c̣i”. Một
cái tin làm xửng xốt dư luận (kiểu này th́
Chúa không có quần mà mặc). Thuư Lan nhà ta đỏ
mặt tía tai phủ nhận. Lúc này Giang c̣i h́nh như
đang ở trước lớp Lư nên không hay
biết chuyện ǵ. C̣n đứa nào ở đây cũng
bàng hoàng v́ một sự thật (không biết có
đúng không) ngay ở trong lớp ḿnh. Thiết
ngẫu (giống kiểu nói của BTV Xuân Sơn –
Đài tiếng nói Việt Nam), “không có lửa th́
sao có khói”. Biết đâu vào một ngày đẹp
trời nào đó, lửa gần rơm có lúc sẽ bén,
bén rồi sẽ cháy, cháy rồi đến
“xả” (à quên sinh khói), chỉ có trời mới
biết được chuyện ǵ sẽ xảy ra.
Một giờ ra chơi
vẫn như bao giờ ra chơi khác, một “hoàng
tử” lớp Hoá (trông giống hàng tử chăn
vịt quá!) ghé bộ lớp ta và gặp nàng “công
chúa” Xuân “béo” ở ngoài hành lang. Và chuyện ǵ
xảy ra ai mà biết.
C̣n đối với, giờ
ra chơi buổi chiều là thời gian thuận
lợi nhất để cho các chàng đi lượn,
lên rừng xuống biển (lên khối 10 xuống
khối 12) để “tăm tia” để xem em nào
xinh để cưa bằng đổ (khoản này th́
phải đầu tư vào nhiều).
Tùng…tùng…tùng…giờ ra chơi
đầy lư thú đă kết thúc, giờ học
thứ hai lại bắt đầu. Đâu đó
vẫn c̣n tiếng bàn tán, x́ xào của một vài tên
con trai về kết quả của chiến dịch
“tăm tia”. Các bạn gái vẫn cặm cụi ghi
bài rất ngoan ngoăn (chắc ở lớp thế thôi
chứ về nhà có mà sai không thèm làm).
Thuư Lan từ lúc ra chơi
tới giờ mặt vẫn đỏ như gấc,
thêm việc “cu” Hai biết chuyện cứ viết
giấy trêu hoài. Lăo Giang c̣i h́nh như vẫn chưa
biết chuyện nên vẫn thở đều đều.
Hưng phệ ngồi dưới đang cỗ vũ
cho Huyền Anh chép bài, lăo ta nghiêm cấm bọn
khủng bố không được “bắn tỉa”
các bạn gái, để cho “hậu phương” yên
tâm làm việc.
Hai tiết học âm thầm
lặng lẽ trôi qua như không có chuyện ǵ,
cuối cùng điều mọi người chờ
đợi trong ngày đă đến. Buổi
“tiệc” chúc mừng SN bạn Trọng bắt
đầu.
Trước tiên, lớp trưởng
Giang c̣i “lừ đa lừ đừ” tiến lên
trước lớp tuyên bố khai mạc cuộc vui và
nói lời chúc mừng sinh nhật (không đúng ngày)
đến Trọng.
Cả lớp vổ tay hoan
hỉ trong khi “khu căn cứ quân sự” bảo
vệ cả buổi chiều đă bị đánh
chiếm, bọn “khủng bố” đă phân phát
chiến lợi phẩm đến từng bàn một.
Một cuộc chiến mới lại bắt đầu,
bộ máy ăn uống của cả lớp được
mở hết công suất.
Hôm nay bỏng ngô hơi
cứng, có một số bạn gái hơi chê. Nhưng
h́nh như họ càng chê th́ lại càng ăn
nhiều hơn. Chỉ khổ cho ai bị thiếu răng,
không may bỏng ngô nhầm địa chỉ mà rơi
vào “ổ chuột” th́ có lấy xẻng cậy cũng
không ra được.
Như thường lệ,
trong các cuộc vui, BTC đều cử ca sĩ
của lớp lên góp vui. Trong khi lớp đang
“chiến đấu” với bỏng ngô, ca sĩ “Đạo
chích” lên tŕnh bày bài hát “Chim sáo ngày nay”.
Hát được một lúc,
Đạo bỗng dừng lại. Cả lớp tưởng
đă hát xong, đang định vỗ tay nhưng
thấy cu cậu đứng ngẩn ṭ te ở đấy
nên thôi. Thở xong một lúc cậu ta hát tiếp (hoá
ra lúc năy mới là lời 1). Đạo “chích” hát
xong cũng là lúc một cuộc chơi mới
được bắt đầu.
Quang Hưng tiên lên trước
lớp thông báo về nội dung cuộc chơi ngày hôm
nay. Đó là chơi “Tại sao…bởi v́…”.
Luật chơi là con gái viết “Tại sao…” c̣n
con trai viết “bởi v́…” giông hệt tṛ chơi
“nếu…th́”. Ba cặp thắng cuối ngày hôm nay
sẽ được một phần thưởng
rất, rất lớn.
Nhắc đến phần thưởng,
mắt đứa nào đứa nấy đều sáng
lên như đèn pha ô tô nên lao đầu vào
viết. Nhưng trước khi viết, lăo Hưng tuyên
bố một câu rùng rợn: Hôm
nay, không được viết về đề tài t́nh
yêu t́nh báo.
Nhưng liệu tṛ chơi có
theo lời lăo Hưng nhà ta nói không, các bạn hăy
chờ xem.
Sau đây là 3 câu hay nhất (
3 cặp được nhận phần thưởng : 1.
“Hôm nay tôi lên lên xe hoa là … bởi v́ bạn
đă đồng ư lấy tôi”
<Xuân - Cường>
2. “Tại
sao bạn không nói yêu tôi … bởi v́ tôi sợ
bố bạn”
<Ninh
- Tiến> 3.
“Tôi uống thuốc chuột … bởi v́
bạn cũng uống thuốc chuột”
<Xuân – Q.Hưng>
Như vậy các bạn đă thấy được
chiều hướng của tṛ chơi hay chưa? Hai câu
đầu TY 101%, c̣n câu sau là “uống thuốc
chuột tự tử” chẳng qua cũng là thất
t́nh mà thôi (hy vọng không phải là thuốc
rởm). Hoá ra đề tài về t́nh yêu vẫn là
đề tài muôn thủa, một đề tài
rất bức xúc trong xă hội, đặc biệt
trong lớp ta. V́ thế mà “bí thở” Hưng đừng
có mà lên tiếng chỉ trích mà tốn calo.
Kết thúc tṛ chơi là quà
tặng cho 3 cặp thắng cuộc. Phần thưởng
rất rất lớn đó là…3 túi bỏng ngô.
Thật là một món quà đầy bất ngờ,
nằm ngoài sự chờ đợi của mọi người
(do lúc đó đă ăn chán rồi).
Nhưng phần thưởng
lớn nhất của ngày hôm nay là cả lớp
lại được một ngày vui vẻ, cười
đùa thoả thích. Mỗi người trong chúng ta
lại xích gần nhau hơ, tạo nên một tập
thể đoàn kết, yêu thương nhau.
C̣n về phần Trọng,
từ đầu buổi, nhất là khi được
Phương Thuư tặng quà, người có vẻ “e
thẹn bẽn lẽn” khác thường. Cu cậu
chỉ ngồi một chỗ, thỉnh thoảng cười
đùa với bạn bè. Chắc rằng Trong cũng
rất muốn nói lời cảm ơn lớp nhưng
h́nh như xúc động quá không nói nên lời.
Một buổi chiều đầy
ắp tiếng cười gịn tan của lứa
tuổi học tṛ đă qua đi. Mỗi đứa
đi về mang một niềm vui riêng. Vui v́
được sống trong tiếng cười
của t́nh bạn, vui v́ đă làm được
việc ǵ đó có ư nghĩa. Vui v́ chợt nhận
ra ḿnh đă lớn, bởi v́ đă biết quan tâm
đến người khác hơn ḿnh.
Lời than thở của Hưng
phệ:
“Thế đấy, vui là
thế nhưng sau đó cả lớp là 1 băi
chiến trường với đầy “đạn dược”
vậy mà ai nấy cứ lẳng lặng
“chuồn” (kể cả tôi). Kết cục: Đ/c
bí thở bị 2 lần “bí thơ” khi bảo
vệ cảnh cáo (xếp Thạch và cô Vinh). Dễ
hiểu thôi đây là 2 người quét vệ sinh cho
lớp (công tác thu dọn chiến trường
chắc diễn ra vất vả lắm). Nhà trường
th́ cấm mọi h́nh thức ăn chơi đàn
đúm như vừa rồi. Xếp Thạch doạ
sẽ gửi báo cáo lên nhà trường. Thôi th́
từ nay xin nhớ don vệ
sinh sau mỗi trận chiến đấu. |
|
|